ThienThan.Mobi

Thông tin tin cậy dành cho cha mẹ của bé

Gặm Nhấm Lỗi Nhớ! |

Gặm Nhấm Lỗi Nhớ! |

haiphong.phcn89
Người cũ!
Rồi mai này, anh đi xa. Hà Nội ở lại, em ở lại. Nhịp sống vẫn thế, dòng người vẫn chảy trôi. Chỉ anh lo sợ biết bao giờ mới trở lại, bao giờ mới quay về với những bến đỗ bình yên. Hay liệu rằng có khi nào anh đánh rơi, lãng quên thứ gì hay không. Vốn trên đời không có điều mãi mãi, chỉ là lòng người bền được đến bao lâu.

Lâu rồi mình chẳng gặp nhau, cũng không giữ liên lạc, em có thay đổi gì nhiều không. Anh gần như chẳng có gì mới mẻ, vẫn cũ kĩ như thế. Có chăng, chỉ là đi nhiều hơn, trải nghiệm nhiều hơn. Cuộc sống của anh, ngoài những tập bệnh án, những hình ảnh XQ... , gia đình, em… còn có thêm những chuyến đi nữa. Hay ít nhất, là lặng ngắm những chuyến người qua.

Hà Nội chẳng phải mùa thu, mà Long Biên vẫn cứ lộng gió. Mà thật ra nơi này bốn mùa đều lộng gió, chỉ là mùa này, gió sẽ mát lành hơn, trong veo, và bãng lãng. Anh thường vẫn hay đi qua những nơi ta từng đi, từng đến.. Anh biết sẽ chẳng bao giờ có thể cùng em hai đưa trên chiếc xe máy cùng lượn phố, cùng đưa tít đi chơi vào cuối tuần, cùng đi chợ mua đồ về nấu ăn, nó như là ngày hôm qua, cái cách em ôm anh, em nũng nịu anh. Anh thật sự không thể nào quên.
Em- cô gái mà anh yêu, anh chỉ muốn nói với em rằng anh yêu em!
.....

Anh đã từng xách ba-lô lên và đi. Những chuyến xe bus đã cùng anh qua bao nhiêu cung đường. Qua nắng mưa, qua giông bụi. Cùng anh đến nhiều nơi, và cùng nhau lướt qua bao nhiêu câu chuyện. Nhưng sau mỗi chuyến đi người ta lại trở về. Bởi ham vui thì có bao nhiêu chỗ, chỉ bình yên mới khiến người ta quay về mà thôi. Lòng anh biết bao lần giông bão, bao lần nhớ em đến nao lòng. Có khi cảm thấy nhịp thở như nặng nề, loạn nhịp bởi gặp một ai đấy giống em. Bất giác anh nhìn theo, có phải là em không, cô gái trong lòng anh. Anh biết anh và em chỉ là bí mật, mãi, nhưng em cũng chính là người con gái anh yêu nhất.… thế rồi những thứ ấy cũng mãi mãi chỉ là điều thoáng qua. Chỉ một nơi, một nơi bình yên mà anh luôn nghĩ đến... Là em!




Rồi mai này, anh đi xa. Hà Nội ở lại, em ở lại. Nhịp sống vẫn thế, dòng người vẫn chảy trôi. Chỉ anh lo sợ biết bao giờ mới trở lại, bao giờ mới quay về với những bến đỗ bình yên. Hay liệu rằng có khi nào anh đánh rơi, lãng quên thứ gì hay không. Vốn trên đời không có điều mãi mãi, chỉ là lòng người bền được đến bao lâu.

Cũng như hai lời đối ngược trong cùng một bài hát:

“Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại”

Sau cùng:

“Dường như là vẫn thế em không trẻ lại, mãi mãi là như thế anh không trẻ lại”

Anh luôn nhớ em, cô gái đến từ hôm qua!
 

Thông tin tin cậy dành cho cha mẹ

Sitemap